Đến và đi

Bất chợt một ngày có một người nhảy vào cuộc đời buồn chán của mình, rồi trở thành một phần trong đó..
Mình biết sẽ đến ngày người ấy lại ra đi, ko biết đến bao giờ mới gặp lại. Và rồi.. mình lại một mình…

Xa…

Nhiều khi hay ước nhà mình ở thật xa HN, để mỗi khi buồn chán, mỗi khi cảm thấy bế tắc còn có một nơi để trở về.
Mình phải đi thật xa thôi…

I’m losing my way..

Feel like I got lost on the island for years, don’t know how to get out. I’m useless, wasting my time and maybe I’m waiting for something that isn’t going to happen.
Please somebody show me the way…

Tháng Tư về…

Hôm qua đọc blog của một người, thế là quyết định sẽ viết blog trở lại..
Tháng tư về, mùa hè đã đến, nắng đã vàng rực rỡ…
Tất cả những điều tốt đẹp nhất vẫn đang chờ đợi mình ở phía trước.
Cố lên!

Đau..

Dạ dày lâu lắm ko đau như thế này, uống mật ong rồi mà cũng ko đỡ. Đau quá nên ngồi khóc …
Làm ơn đi mà, mình còn phải học thi nữa…

Thôi mưa

Cơn mưa dữ dội từ sáng sớm đã tạnh rồi.

Điều buồn nhất là gì nhỉ? Có lẽ là khi nhận ra em chẳng là gì với anh nữa, trong khi anh vẫn luôn chiếm trọn những ý nghĩ của em.

Ngày nắng chói chang, ngày mưa mù mịt, ngày gió lặng yên, ngày mây hờ hững…

Giá như em không như em bây giờ, giá như em đùng cố đẩy tất cả mọi người ra xa mình, thì có lẽ em cũng không cô độc đến thế, cứ ngồi một góc và ôm lấy kỷ niệm

Giá như có ai bảo em phải làm gì, giá như có một bàn tay kéo em đứng dậy, em đã quá mệt mỏi rồi

em… thực sự không mạnh mẽ như em luôn nói đâu, anh à

Người phu quét lá bên đường

Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng vàng quét cả mùa thu

Rừng thu phơi những cành khô
trăng về sau hè

Ngày thu xanh yếu làn da
em nằm ốm chờ

Người phu quét lá dưới nguồn
quét cả gió nồm quét cả mùa đông

Đầu sân hoa tím sầu đông
Bèo mang hoa tím về sông
Còn em xanh mướt hồng nhan
Chiều em ra bến cầu kinh

Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng hồng quét hạ buồn tênh

Mầu da em đã nâu hồng
chân nhộn phố phường em về biển xa

Bàn chân thoát chốn ao tù
em về đứng chờ dưới ngọn tình ca

Mùa xuân lót lá em nằm
lót đầy hố hầm lót lời đạn bom…

Người phu thôi quét bên đường
quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân

-Trịnh Công Sơn-

Tham lam

Ta chẳng bao giờ thấy mình đầy đủ, chỉ bởi vì ta tham lam nhiều quá…

Ta đã có một buổi chiều rồi nhưng vẫn tham lam thêm một chút gió cho thênh thang, một chút mây cho lãng đãng, một chút nắng cho lấp lánh, trong veo…

Ta đã có một ngày mưa rồi nhưng vẫn tham lam thêm một cuốn sách nhỏ nhẹ, một bản nhạc yên tĩnh, tham lam cả những bâng quơ, vơ vẩn để ta thấy mình dìu dịu như một ngày mưa…

Ta đã có một khung cửa sổ rồi những vẫn tham lam thêm tấm rèm cửa màu xanh, tham lam chậu sen đá lặng lẽ, đi qua bao nhiêu mùa đông mà không một lần “bạc như vôi”…

Ta đã có một đêm không ngủ rồi nhưng sao cứ tham lam một ánh đèn cao áp khuya khoắt, đơn côi đến tội nghiệp, tham lam ngay cả giấc ngủ tròn xoe của cô mèo nhỏ, gối cả giấc mơ lên mái tóc của ta…

Ta đã có một mùa thu rồi những vẫn tham lam thêm hương hoa sữa ngượng ngùng chờ đợi, tham lam mặt nước hồ ăm ắp xao động, tham lam con đường nhỏ vắng vẻ để ta thấy mình không vắng vẻ khi có ai đó lặng lẽ bước bên ta…

Ừ thì ta vẫn tham lam như thế, tham lam ngay cả sự đầy đủ cho dù có ai biết thế nào là đầy đủ để những tham lam được nghỉ ngơi?…

Thế mà lạ lùng…ta không bao giờ muốn (hay là không dám) tham – lam – những – yêu – thương… Có lần, ta đọc được câu nói …

…rằng “Love me little, love me long…”

St

Bây giờ tháng mấy?

Bây giờ tháng mấy mà đã nghe tiếng ve kêu rát 1 góc trời?
tháng mấy mà những cành bằng lăng tím ngắt cũng đã nhạt phai đi ít nhiều?
tháng mấy mà đã thấy thấp thoáng sắc đỏ sau những cành lá xanh?

Hè đã sang rồi…

“Em đáng yêu lắm em có biết ko?
- E biết lâu roài, hehe”
:>

Tự tình

Không có gì nặng nề hơn một bầu trời âm u, muốn mưa mà không mưa được, mãi mà không thể trút được nỗi lòng mình…

Đưòng về lúc nào cũng xa như thế, vẫn đi mãi mà không đến nhà. Nhưng mà đường về sao vẫn ngắn hơn nỗi nhớ, hay tại nỗi nhớ mênh mông quá, mãi mà không thể đi đến tận cùng

Em gái bảo em hoa lan thơm nhiều lắm
Hà Nội nhỏ như bàn tay con gái
mà sao em đi mãi
vẫn chẳng nhìn thấy anh…

Những lúc buồn chỉ thích ở một mình, tự gặm nhấm nó, tự cười, tự khóc. Nhưng như thế chẳng phải sẽ buồn hơn rất nhiều sao? Thôi thì đọc lại vài dòng tin nhắn, thôi thì lại gửi đi một cái tin nhắn bâng quơ cho một người ở lưng chừng… cũng thấy nhẹ lòng hơn…

Cuộc sống vẫn tiếp diễn đều đều theo cái vòng quay của nó, vẫn là người với người, vẫn là những ánh mắt, lời nói, nụ cười. Bên nhau có thể là vui mà cũng có thế là buồn. Sợ những người vô tâm, ích kỷ chỉ biết nghĩ đến mình mà quên mất cảm giác của người khác, ko cần quan tâm đến suy nghĩ của người ta thế nào. Sống vì mình thì rất dễ nhưng sống vì người khác mới là điều khó nhất.

Em đag vùng vẫy trong cái hồ bơi của cuộc sống, nơi mà em đã tự nhảy vào mà quên béng rằng mình không biết bơi, để rồi cứ chìm dần, chìm dần… để rồi nhận ra rằng mình không biết bám vào đâu, trong tay không có một cái gì…

Bỗng dưng chỉ muốn trở lại một buổi chiều đầy nắng, nhớ dáng ai đứng đợi em trước cửa nhà, nhớ ai đó đã gọi em là con mèo nhỏ. Chẳng cần quan tâm hôm qua đã thế nào, ngày mai sẽ ra sao. Chỉ nghe bên tai mình tiếng yêu như gió thoảng, nhẹ nhàng…

Thế mà rồi, nhẹ tênh…

Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm
Em thơ, như mùa xuân đầu, nối dài đêm sâu

Lâu quá rồi nhỉ… có lẽ em cũng đã quên mất rồi. Nhưng mà cũng có ai bắt em phải nhớ đâu, có chăng là chính em mà thôi. Còn anh, em biết anh vẫn nhớ… nhớ cô gái nhỏ đã từng coi anh là tất cả

Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về

Đường ta đã qua, chìm khuất chân trời
Đường ta sẽ qua, nào ai biết tới
Chiều buông rã rời, ru lòng thôi mơ, ru buồn lên thơ…

Ông trời ơi, sao không mưa xuống đi cho nhẹ lòng…

Previous Older Entries

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.